Thật kỳ lạ khi một đặc trưng của dịch vụ ở SG là giữ xe mất tiền (khách vào nhà hàng ăn, phải trả tiền gửi xe máy) nay đã chuyển qua miễn phí. Rất nhiều người Bắc trước đây đã ngạc nhiên khi sáng đi ăn phở mà mất 2 ngàn gửi xe.
Cho dù tiền gửi xe bây giờ có thể bị lẩn vào chi phí chung và giá bán sản phẩm, nhưng về mặt dịch vụ, khách hàng sẽ thấy mình đuợc phục vụ nhiều hơn. Có những tiệm quần áo hay giày dép lớn có hẳn một đội thanh niên chỉ làm một việc duy nhất là nhận xe từ các bà các cô, dắt đi gửi, và trả lại các cô khi họ đi ra từ cửa hàng.
Một phương tiện hiện đại nữa đã xuất hiện ở hầu hết các cửa hàng lớn, đó là cái walkie-talkie hay còn gọi là bộ đàm. Từ người giữ xe, chạy bàn, hay người dẫn khách đứng ở cửa, ai cũng cắm cái headphone ở tai, hoặc cầm bộ đàm ở tay. Có những tiệm bánh bì đông khách, có hẳn một cô đứng hẳn ra vỉa hè nhận order từ những khách dừng xe máy để mua bánh mì mang về. Việc của cô hỏi khách mua gì rồi dùng bộ đàm báo vào bên trong. Communication tốt và xuyên suốt sẽ giúp serve khách hàng tốt hơn.
Rất dễ phân biệt chủ nhà hàng là người vùng nào. Lần đầu đi qua khu đô thị Him Lam, chưa cần biết đây là đô thị gì, chỉ cần nhìn vào mật độ xây dựng kín mít, là biết của chủ đến từ miền Bắc.
Vào một trong những quán xịn nhất của Trung Nguyên, ở Nguyễn Văn Chiêm, tôi biết ngay là restroom của quán này sẽ xấu và tệ hơn chính cái quán rất nhiều. Quả nhiên đúng y bóc. Quán cafe hoặc nhà hàng nào có restroom sạch sẽ và lịch sự, đảm bảo nhà hàng ấy sẽ đông khách. Ở SG có những quán nhậu dành cho khách trung lưu, quán outdoor hoặc có mái, tức là không dùng máy lạnh, nhưng restroom thì bật máy lạnh cho thoáng mát.
Chăm sóc khách, kể cả những lúc họ riêng tư nhất, chính là cách giữ để khách quay lại.
Nhiều thương hiệu của SG nay vẫn có vẻ tốt và tiếp tục sống tốt. Có thể kể đến bánh mì beafsteak Nam Sơn. Lần nào ăn tôi cũng khá hài lòng (tất nhiên là hài lòng so với số tiền phải trả). Có nhà hàng gây thất vọng. Ví dụ như cái nhà hàng bán miến cua ở Lê Thánh Tôn, sau lưng chợ Bến Thành, tự nhiên quên béng tên, chất lượng thì vẫn tốt, nhưng số lượng giảm trắng trợn. Bát miến giờ loe nghoe có chút, hút phát hết luôn, có khi phải ăn 2 tô mới đủ.
Bánh đa cua buổi chiều có thể ăn ở một chỗ bình dân giá rẻ, mỗi tội hơi xa, hẻm 568 Bà Hạt. Rất nhiều các cháu gái trẻ ăn ở đây buổi chiều, nếu may mắn, bạn sẽ được chiêm ngưỡng khi đang ngồi ghế thấp trong hẻm và xì xụp bánh đa cua.
Góc An Dương Vương – Trần Phú (nằm ở Trần Phú, đi từ phía quận nhất lên thì quẹo trái) có hàng cơm gà, tự nhiên quên tên, có món trứng ba màu rất ngon. Không hiểu trứng ba màu làm bằng gì, và chiên thế nào mà nó dính sát luôn vào cái đĩa sứ. Lúc ăn hết cứ phải lấy thìa cạo ra ăn nốt, rất là xấu hổ.
Lại nói các cháu teen. Các cháu giờ có mốt đi ăn sữa chuatươi (yogurt tươi). Có nhiều tiệm như vậy. Nhưng hình như chỉ có một tiệm xịn là Franchise từ ngoại quốc. Tên của nó là Yogen Fruz (chữ u trong Fruz có 2 dấu chấm ở trên) nằm ở góc Nam Kỳ và NTMK. Chỗ này có 2 sản phẩm chính là Top-It và Blend-it, ngoài ra có Smoothies. Giá hơi đắt, cỡ bảy tám chục ngàn một ly, nhưng thi thoảng đi ăn cho trẻ ra cũng được.
Ngày xưa ở Hồ Huấn Nghiệp có kem Bố Già. Tôi rất hay ngồi đấy. Chỗ vỉa hẻ quán Bố Già ngồi khá dễ chịu, phía bên kia sau có mở vũ trường Mưa Rừng. Ngồi Bố Già cũng một phần là ở đấy có một cô bé rất xinh mặc dù hơi mập một chút, hình như là cháu của Bố Già. Kem Bố Già giờ không còn ở Hồ Huấn Nghiệp nữa thì phải. Nhưng mở “chi nhánh” ở mấy nơi, ít nhất là tôi đã thấy ở Nam Kỳ (trên đường ra sân bay), Điện Biên Phủ và Ngô Đức Kế. Bố Già Ngô Đức Kế thì tôi có qua ăn trưa thử một lần. Nói chung là ổn, cái chị chủ (hoặc quản lý) ở đấy chính là cái chị bán ở Bố Già Hồ Huấn Nghiệp, cho nên chắc chắn Bố Già này và Bố Già xưa là một.
Bố Già thực ra cũng chỉ là sau 75. Trước 75 hình như là có kem Thiên Lý. Không biết giờ còn không. Trước 75 còn có cơm Bà Cả Đọi, giờ ít người nhắc tới, một phần là do chính nó cũng đi xuống từ cách đây 10 năm. Bây giờ hình như cơm Bà Cả Đọi đổi thành Đồng Nhân, xuất hiện ở mấy nơi, trong đó hình như có một chỗ ở Lý Tự Trọng – Trương Định. Quán Bà Cả Đọi ngày xưa có chị tính tiền siêu cao thủ. Đặc điểm của quán này là mỗi loại đồ ăn được dọn ra bàn bằng một loại đĩa khác nhau (như sushi bar), lúc tính tiền chỉ cần đếm các loại đĩa. Chị chủ quán liếc mắt mấy giây là đọc ra số tiền, không bao giờ sai.
Cuối cùng, chính là cơm bình dân. Có hàng ngàn quán cơm bình dân ngon và rẻ trên khắp thành phố này, để phục vụ hàng triệu người lao động, từ công sở đến cần lao. Một trong những quán đó là tiệm cơm Saigon, nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu, gần ra ngã tư Hai Bà Trưng. Quán này làm được cả đồ tây. Và làm nui xào bò lúc lắc hoặc gà BBQ rất ngon.