Blog của 5xu

Mưa trái mùa

Tháng Mười Hai 17, 2009 · 6 phản hồi

Trưa hôm qua SG chợt mưa to. Mưa có lẽ đến 3 tiếng. Chúng tôi bi kẹt ở một nhà hàng bán đồ ăn HN ở đường Lê Quý Đôn. Nhà hàng mới khai trương, quảng cáo có bún đậu mắm tôm. Tưởng được ăn ngon, hóa ra ăn dở, cả bún lẫn đậu đều không đúng, chỉ có mắm tôm là không sai. Lúc tính tiền thấy một cô trẻ tuổi, có lẽ là chủ, nói tiếng bắc, đi qua, tay ôm mấy cuốn sách, trong đó có Ô li vơ Tuýt.

Mưa làm trời mát và trong trẻo. Lúc chiều đi về, chạy qua Lê Quý Đôn, xuyên qua một đám đông các em học sinh Marie Curie tan trường. Tự nhiên thấy đầu thiếu thiếu. Hóa ra là quên mũ bảo hiểm ở văn phòng. Thảo nào, ở đây mấy chục ngày, giờ mới thấy SG trở nên quen thuộc như cách đây hơn 9 năm.

Ấy là nhờ trời mưa, không đội mũ bảo hiểm, và các em học sinh mặc áo trắng.

***

Mất khoảng 2 ngày để làm quen trở lại với các con đường ở quận 1 và quận 3. Mất hơn 1 tuần để quen với một phần quận 5 và quận 11. Chưa đi qua quận 4. Mới thoáng qua Phú Nhuận. Và chưa một lần tới quận 7, một quận mà 9 năm trước chúng tôi chỉ đi qua để xem thả diều.

SG giờ đông lên gấp bội, xô bồ gấp bội. Cái đẹp lịch sự và khiêm tốn giờ thu nhỏ lại. Từ con người đến nhà cửa. Đã xuất hiện các ‘biệt thự’ mới ở quận 3: những ngôi nhà to lớn phô trương thay thế cho các biệt thự lịch lãm. Các quán cafe trung tâm lần nào vào cũng có một bàn gần đấy oang oang tiếng bắc khoe khoang.

Từ hôm vào đến giờ đã đi qua mà không muốn  vào: Terrace, Hàn Thuyên, Sao… Chỉ thỉnh thoảng ngồi 2 chỗ: Coffee Beans Metroplitan vào buổi tối và Papa vào buổi sáng. Chưa kể quán cafe vỉa hè gần nhà ngày ngồi 2 lần. Sáng cafe, chiều xem đá bóng Sea Games.

Quán vỉa hè có các em phục vụ trẻ trung mặc quần short ngắn và áo hở vai. Coffee Beans có các em xinh đẹp mặc đồ hiệu, có lẽ phần nhiều là du học sinh về hoặc làm sở tây. Trong các em này, thi thoảng có lẫn Goldmund. Goldmund chắc chắn là nghiện nét. Cai ngay đi em ạ, kẻo hối không kịp.

***

Xu có đi xem “Bẫy Rồng” không? Thanh Sơn (Nguyễn chứ không phải Đàm) hỏi. Chắc là vì biết bạn Xu sợ xem phim Vina đến thế nào. Nhưng Bẫy Rồng là đấm đá bắn giết, phải xem chứ. Vả lại phim này là phim Việt Nam, không phải dòng phim chủ lưu Vina mà ai cũng sợ. Dòng phim chủ lưu là thừa chữ dòng, giống như thừa chữ ngày trong ngày sinh nhật. Mainstream dịch ra là ‘chủ lưu” sao ít người dùng thế. Giống như erotic dịch ra là ‘hoa tình’ cũng ít người dùng.

Hình như sau khi hỏi về bẫy rồng thì T.Sơn được Anh Quốc Noy yêu cầu là phải đọc Freakeconomics. Ấy là lúc chúng tôi ngồi ở Hàn Thuyên, một nhà hàng kỳ cục, bán đồ Pháp, còn khách 95% là đàn ông. Kỳ cục đến mức QA hỏi: hay là phụ nữ phải ngồi trên gác.

Để bù đắp cho việc bắt 5xu phải ngồi ở quán mà mình không thích lắm, QA Noy tặng Xu một cuốn của Malthus do Dover xuất bản. Goldmund quả này ghen tức lắm đây. Mặc dù Goldmund chỉ đọc được fiction, nhưng sách tặng vẫn là sách mà ai cũng thích.

***

Hôm trước có đi qua Tân Phú, lần đầu tiên đến khu này, chỉ biết là đi qua Phú Lâm, quận 6. Sẽ rất khó để nghĩ rằng khu này và khu SG là cùng một thành phố. Khác nhau quá nhiều. Nhưng không biết đã đủ nhiều với chính quyền thành phố hay chưa nữa.

***

Tuần này có nhiều tin vui. Từ tin vui trí tuệ của anh Châu, đến tin bóng đá Seagames, và tin tàu ngầm hàng khủng của Nga mới tậu được.

Nhưng trên đường phố SG mỗi ngày không có được nhiều niềm vui như thế.

Rất may là có mưa trái mùa.

***

→ 6 phản hồiChuyên mục: đời
Thẻ:

Carnet 9

Tháng Mười Hai 14, 2009 · 4 phản hồi

Albert Einstein có lần trả lời phỏng vấn: Đừng hỏi tôi về quốc tịch. Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế. Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tay Do Thái.

Có một hồi trên báo Vina, người ta cũng đăng mấy vụ tranh luận rằng thì là thành tích đào tạo Đặng Thái Sơn thuộc về ai (ý là Nhạc Viện Hà Nội hay là các thầy bên Nga). Anh Đặng Thái Sơn hình như không có ý kiến gì (trên báo) về việc này.

Anh Châu thì trong lời cám ơn, có cám ơn những người thầy đầu tiên, rất là giản dị và cụ thể.

***

Buổi chiều mở mắt ra thấy phòng vắng tanh, cửa thì lại mở. Vớ cái điện thoại gọi cho Tony và Phan An đều không ai nghe máy.

Bèn gọi cho Cảnh Bình.

Bình rất hồn nhiên hét vào máy bằng giọng choe chóe: “Tôi đang ở mê cung, mãi không biết ra đường nào. Mê cung ở đâu à? Ông hỏi Phan An ấy. Ông đang ở đâu. Vẫn ở khách sạn à. Ông đi về phía bắc, đi 7km là tới, đi xe ôm ấy, Phan An đi xe ôm mất 15 ngàn”.

Từ khách sạn nhảy lò cò độ 10 mét là đến ngã ba Ma Đa Gui (hay có thể viết là Madagui, Madaguoi, thậm chí là Ma Da Guol). Vớ được anh xe ôm hỏi: có khu vui chơi nào ở hướng bắc không?

- Không biết, nhưng có Suối Tiên đấy.
- Thế Suối Tiên có ở hướng bắc không?
- Không biết
- Thế đi mấy km là tới?
- Hơn 8 km
- Thế ở đấy có Mê Cung không?
- Không biết, nhưng ở đấy cái gì cũng có.
- Đi lên đấy thì bao nhiêu tiền?
- 25 ngàn.

Cuối cùng đúng là Suối Tiên thật, một chỗ chán chết, vì chính nó cùng chủ với cái cục xi măng khổng lồ Suối Tiên ở Thủ Đức. Cái Suối Tiên Ma Đa Gui cũng là một cục xi măng khổng lồ giữa thiên nhiên tươi đẹp. May mà nó có một cái cầu treo rất oách, bắc qua suối Đạ Huoai. Suối cũng rất đẹp, to như sông, mà lòng toàn đá như suối.

***

Trên đây là một phần của chuyến đi Cá Mòi. Tại sao lại là Cá Mòi xin đợi Phan An viết. Nhưng chắc chắn sẽ có: tóc em bay bay, qua má Phan An, rồi xuống má 5xu, nhưng cuối cùng Cảnh Bình được hưởng lợi trong lúc Tony phải nín thở.

***
Cuối cùng, chúng tôi đã từng đến Nam Cát Tiên mà không gặp con thú hoang nào. Chỉ gặp một đoàn nhà báo (hoặc sinh viên báo chí) đang ngồi nghỉ ở gốc cây Bác Đồng. Trong đoàn có nhiều anh đẹp giai và nhiều em xinh gái. Có một em mắt xanh như báo hoang chắc là do đeo contact lens nhân tạo. Hai đoàn gặp nhau ở gốc cây chừng 1 phút và các em kết luận: hình như anh này (5xu) là ca sỹ (hahaha). Suýt nữa thì quay lại ký tặng, hahaha.

***

Thầy giáo môn kinh tế vĩ mô của tôi là một giáo sư Việt Kiều ở Canada. Ông có nói thế này: “Người ta  (ý là Việt Kiều) có thể nằm mơ nói tiếng Anh, suy nghĩ tiếng Anh, nhưng chắc là lúc làm tính nhẩm (ví dụ như khi tôi đi chợ) thì làm tính nhẩm toàn là tiếng Việt”. Không biết anh Châu có đi chợ không, và lúc làm toán anh có “tính nhẩm” toàn là tiếng Việt không?

***

→ 4 phản hồiChuyên mục: Carnet
Thẻ:

Đủ Để Tự Hào

Tháng Mười Hai 11, 2009 · 10 phản hồi

Ba mươi năm là một khoảng thời gian khá dài, ít ra là đủ dài để người ta thấy giải một bài toán khó đến như thế nào. Và ý nghĩa của việc giải bài toán ấy lớn thế nào cũng người giải được nó phải ở đẳng cấp nào. Hay nói cách khác, nếu anh Châu không xử lý được mệnh đề cơ bản của chương trình Langlands thì rất có thể thế giới cần thêm 30 năm nữa để có ai đó khác làm được việc này.

Ba mươi năm cũng là quãng thời gian mà Ngô Bảo Châu bước chân vào tiểu học cho đến lúc được báo Time bình chọn vào Top Ten Scientific Discoveries 2009.

Châu là lứa học sinh miền bắc đầu tiên, và có lẽ cũng là lứa đầu tiên của Việt Nam sau 1975, đi du học ở một nước tư bản.

Kỳ tích mà Châu vừa đạt được, rất có thể, và nên hy vọng, sẽ là tín hiệu cho những “thành tích chất xám” tiếp theo từ du học sinh Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới.

Lịch Sử đã giao cho một dân tộc nhỏ bé, ở một nước non trẻ, bên bờ Thái Bình Dương, những nhiệm vụ hết sức mệt mỏi là đánh thực dân Pháp, đánh đế quốc Mỹ và đánh cả bành trướng Trung Quốc.

Có vẻ như nay Lịch Sử đã giao cho cái dân tộc nhỏ bé ấy những nhiệm vụ khác, đỡ mệt hơn. Và Châu là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ này theo một cách có lẽ là hơi cô độc.

Ba mươi năm là quãng thời gian để Châu bước chân vào tiểu học đến lúc làm thế giới toán học thở phào với việc cho cô gái lỡ thì nhà Langlands qua sông.

Ba mươi năm là quãng thời gian để xã hội Việt Nam nhận ra gánh nặng mà Lịch Sử đã thô bạo đặt lên vai cả dân tộc.

Ba mươi năm ấy đủ để chúng ta nhận ra rằng mình đã và xài chùa của nhân loại rất nhiều tri thức mà chưa đóng góp được gì cho cái kho tàng kiến thức ấy. Tất cả những gì chúng ta đang sử dụng hằng ngày, từ chữ viết, ngữ pháp, nốt nhạc đến hệ điều hành Windows và máy nghe nhạc iPod, đều chứa rất rất ít hàm lượng chất xám do chúng ta đóng góp.

Sau ba mươi năm, kể từ nhiệm vụ cuối cùng mà Lịch Sử giao cho chúng ta ở biên giới phía bắc, nay với công trình của anh Châu, cuối cùng chúng ta đã bắt đầu đóng góp được tri thức của mình cho nhân loại.

Sau ba mươi năm tự hào bằng những nhiệm vụ mệt mỏi và đẫm máu, nay chúng ta đã có thể tự hào bẵng những thứ nhẹ nhõm hơn như nhiệm vụ mà Châu vừa hoàn thành. Mặc dù hầu hết chúng ta chả hiểu quái gì về cái công trình của anh Châu (mà hầu hết mấy tỷ người trên hành tinh này cũng quái hiểu), thế mới đủ để tự hào chứ, hehehe.

→ 10 phản hồiChuyên mục: sống · đời
Thẻ: ,

Biết làm toán

Tháng Mười Hai 9, 2009 · 2 phản hồi

Cuối cùng thì hòa thượng Thích Học Toán đã biết làm toán. Kết quả giải toán của hòa thượng được bình chọn vào Top 10 Scientific Discoveries của năm 2009.

Vậy là chúng ta đã có một outliner. Chúc mừng anhNgô Bảo Châu. Và chúc mừng thế giới toán học đã tống khứ được một món hàng tồn kho 30 năm nay.

→ 2 phản hồiChuyên mục: sống
Thẻ:

Mỹ Anh Hát Ben (MJ)

Tháng Mười Hai 7, 2009 · 3 phản hồi

Mỹ Anh (6 tuổi) hát Ben của MJ. Mọi người thưởng thức giọng ca con nít này nhé:

Download bài hát Ben

Mỹ Anh là con gái út của Anh Quân – Mỹ Linh.

→ 3 phản hồiChuyên mục: nhạc
Thẻ: , ,

Khi người ta thôi trẻ

Tháng Mười Hai 3, 2009 · 15 phản hồi

Hồi xưa đi nhậu chưa có đĩa dưa chuột và muối được bưng ra ngay từ đầu như bây giờ. Mà phải gọi mang ra: cho đĩa dưa chuột chẻ.

Phục vụ mà là em nào xinh xinh sẽ gọi: cho đĩa dưa chuột trung niên.

***

Người ta thôi trẻ khi bắt đầu nghĩ một tí trước khi quyết định. Ví dụ như đi ăn, lúc trẻ đi ăn thường gọi búa xua các món, đã không nghĩ đến tiền thì chớ, mà còn không còn biết món gì để làm gì, cốt là ăn cho sướng miệng. Lúc thôi trẻ thường nghĩ, hôm qua toàn ăn linh tinh, sáng nay ăn bún rồi, giờ chắc phải ăn gì mà có cơm.

Nhất là những người đàn ông có vợ. Lúc trẻ phóng túng 10 thì lấy vợ xong may ra còn 4, thường thì còn 2, nhất là về tiền và thời gian. Tất nhiên cái này chỉ là tương đối. Còn về tuyệt đối thì cái hoang của anh sinh viên mới ra trường thì chẳng bõ bèn gì so với cái chi li của một người 20 năm làm công ty ngoại quốc.

***

Lúc trẻ người ta đi đến một thành phố lạ hoắc để sống một mình mà lòng không chút gợn. Lúc hết trẻ, quay lại thành phố đó một mình thấy lòng không phẳng lắm.

Không phải vì sau bao nhiêu năm, lại có lúc tự mình làm hết mọi việc, từ tự mở cửa nhà vào nhà mỗi khi đi làm về, đến nghĩ xem ăn sáng cái gì mỗi dắt xe ra đường.

Mà là vì bắt đầu sợ tốc độ, sợ xô bồ, sợ cả ăn và làm như điên mà ít có thời gian tự mình làm chậm lại cho riêng mình.

***

Nhưng mà mình không đi tức là mình tụt lại. Mình không chạy thì không edging. Không “on the edge” thì khó mà có của để dành. Không có của để dành thì về sau con mình khó có cơ hội “tị nạn giáo dục”. Không có “tị nạn giáo dục” thì xác suất phải sống vui một cuộc sống lẽ ra phải tốt hơn nhiều trong một xã hội lẽ ra phải sustainability hơn rất nhiều; mặc dù cuộc sống ấy và xã hội ấy xứng đáng được nhiều hơn thế.

***

Người ta thôi trẻ khi bắt đầu muốn và tự tìm hiểu về quá khứ. Quá khứ của thế hệ cha ông, quá khứ của hàng chục, hàng trăm thế hệ trước. Để cố gắng có được một quá khứ không bị kiểm soát. Hay ít ra là không giống như một quá khứ mình đã từng bị nhồi nhét.

Khi nhiều người ta nhận ra xã hội mình đang sống thực sự có một lịch sử không bị ép thành sách khô thì rất có thể tương lai của cái xã hội ấy không còn lưu vong trên mảnh đất ngàn năm của chính mình.

Còn nếu không, rất có thể, xã hội sẽ già cỗi khi con người còn rất trẻ. Giống như những người trẻ tuổi, bước vào cuộc đời, mà phải ăn món trung niên.

***

Khi người ta thôi trẻ, người ta bắt đầu đánh mất sự tươi tắn và trào lộng trong trong óc mình.

Đấy cũng là lúc cần nhổ tóc bạc.

Và kiêng đến Megastar.

***

Nhưng chỉ có Megastar Hùng Vương là có chiếu 3D Avatar. Biết làm sao bây giờ.

Ở đây không có dưa chuột chẻ mà chỉ có dưa leo.


→ 15 phản hồiChuyên mục: sống
Thẻ:

Mặt trời trong

Tháng Mười Một 14, 2009 · 10 phản hồi

The morning after
Của hai ngày sau nữa
Trước đó cũng hai ngày
Nay sau hai ngày nữa

Thành phố mấy chục kênh
Truyền hình bao nhiêu rạch
Cafe không kết nối
Nét cuộc đời đừng dây

Máy tính xách tay
Hàng hiệu xách tay
Xô nước xách tay

Chiếc máy tính
Con hàng
Cái xô

Kinh khủng khiếp đảm đang
Vật lộn buồn thiu

Mùa thu tỏa nắng răng đen
Con hàng dậy muộn
Tay chơi ơ hờ

Gió mùa đã về mùa
Khê nồi cơm điện mùa
Hải sản hơi bơi mùa
Chứng khoán rùa
Tặng cho một mùa sạch
không mù tạt

Đóng hạm đội khổng lồ
Trục vớt khủng long chết
Mùi thiu động vật buồn
Trái phiếu

Phiếu mùa thu trở gió
Đập thủy điện trở mình
Bể dâu ngay thành phố

Nhạc đập DJ
Dân chơi đi dây
Không rạp xiếc
Cắn thuốc
Không cần ghi toa

Gió qua Mỹ Đình
Tấn Tài trượt ngã
Năm nay Kỷ Sửu
Bulltrap đi Syria

Thèm tiền
thèm tình
thèm nghỉ xả hơi
dồn tất cả các thèm
không bằng thèm môi con gái

Nhớ nhà
nhớ bồ
nhớ người yêu
không nỗi nhớ nào bằng
bố nhớ con gái

Mặt trời trong
vắt khô
nước
mắt người
đến tận cuối mùa xưa

Mùa sạch
nước sạch
mắt rất sạch
trẻ thơ

→ 10 phản hồiChuyên mục: đời
Thẻ:

Dòng Sông Muốn Chảy Về Đâu

Tháng Mười Một 2, 2009 · 6 phản hồi

Cứ bận rộn suốt nên cứ bị trễ thông tin. Lần trước thì anh Thành Nam làm CEO FPT từ cái đời nào mình cũng ko biết. Có cái speech của anh Nam được quăng lên mạng từ cái thời nào cũng chả đọc. Đọc xong viết entry bình luận. Phần 1 post lên thì mới biết là lạc hậu quá nên dừng lại. Đến hôm vừa rồi lại có vụ anh Hùng Viettel qua làm guest speaker bên FPT, lại đọc trễ lần nữa (may mà đọc cái entry của Huy Bom chứ có khi cả năm nữa mới biết…). Anh Hùng quả là danh bất hư truyền, biết là anh này nói hay mà chưa có dịp nghe, may mà có cuộc nói chuyện ở FPT, lại được transcript ra tung lên mạng. Internet quả là kỳ diệu.

Thôi thì gộp luôn cái phần bình lựng số 2 đang bỏ dở vào luôn bài bình lựng doanh nghiệp nhớn của tổ quốc. Đặt mẹ cho nó cái tên rất kêu là:

Dòng Sông Muốn Chảy Về Đâu

Bài nói chuyện của anh Hùng ở FPT là một câu chuyện thành công thuộc loại (và có lẽ sẽ là) kinh điển. Câu chuyện thành công của một doanh nghiệp khổng lồ bao giờ cũng hay. Nhất là với một story teller có năng khiếu. Và nó là câu chuyện kể nên nó hay ở các huyền thoại phố phường. Kiểu như Beatles thành danh rồi thì huyền thoại là Paul hay John không biết nhạc, toàn phải huýt sáo cho nhau nghe, mà người ta quên đi là John học chơi đàn rất chăm chỉ từ Paul (phải soi gương vì trái tay) còn cả Paul lẫn John đều phải học của George, là người giỏi nhạc lý nhất hội. Cũng như rồi đây sẽ rất ít người nói đến cái Viettel Bưu Chính có công lớn cho nhân dân cả nước biết các chú bộ đội đi làm bưu điện. Cũng như mấy chục triệu dollar đầu tiên là do ký sinh VoIP trên PSTN của bưu điện nhà nước (lúc đó chưa có cái brand VNPT như bây giờ). Đấy là chưa nói đến Viettel lúc đó còn thuộc Bộ Tư Lệnh Thông Tin, chưa thành công ty hoành tráng như bây giờ.

Anh Hùng ngay đầu tiên đã chốt hạ: Chiến lược và tầm nhìn không ai copy được của ai vì nó liên quan đến văn hóa doanh nghiệp. Chắc ý anh nói cái base và root mà khác nhau thì tầm nhìn và triết lý kinh doanh sẽ khác nhau, tuy rằng ai cũng muốn nhìn xa và tiến xa cả.

Viettel nay đã là số một. Đặc biệt là số 1 về hạ tầng viễn thông trên phạm vi cả nước. Số 1 về cung cấp dịch vụ, đặc biệt là dịch vụ thoại di động. Rất có thể là số 1, hoặc tiềm năng số 1, về khả năng cung cấp dịch vụ băng rộng (nghe đồn tài nguyên SDH của Viettel có thể làm lụt cả nước). Và cái quan trọng là có thể Viettel sẽ là công ty công nghệ số 1 của Việt Nam. Một điều mà FPT có thể sẽ không bao giờ đạt được. Nếu điều này thành hiện thực, rất có khả năng Viettel xưng hùng xưng bá ở tầm khu vực.

Phân loại Doanh nghiệp, nói thì mơ hồ, nghĩ thì rất rõ: Rằng thực ra chỉ có hai lối đi chính. Hoặc là kiếm tiền (nhanh hay chậm). Hoặc là xây dựng đế chế (xưng bá hay xưng vương, nội địa hay quốc tế).

Lúc khởi nghiệp có lẽ các ông leader, từ Bill Gates, Steve Jobs đến anh Bình anh Xuân, chỉ nghĩ đến kiếm tiền, kiếm 1 triệu, rồi 10 triệu. Khi gió đã đủ căng buồm thì một số ông phát mộng dựng đế chế. Nhiều ông chỉ vun vén cái nhà cái xe. Khi buồm đã dương, có ông chỉ mơ số 1 Việt Nam, có ông muốn ra trời quốc tế. Ăn thua là giữ buồm căng được bao lâu, hehe. Lúc chưa đủ gió căng buồm thì “hô và hào” là một phần sức mạnh. Giữ buồm căng ra đến biển lại cần cả tỷ thứ khác ngoài mấy cái mồm hô to.

Giống như các con suối nhỏ lúc tụ thành sông. Có con sông muốn chảy về biển khơi, có con sông chỉ lanh quanh trong mặt đất. Sông đã ra biển phải là sông lớn, có dòng chảy xiết, có bên lở bên bồi, có châu thổ và có lối đi ra biển. Vậy là khác chỉ khác ở chỗ dòng sông ở đâu mà có, chứ cái dòng sông chảy đi đâu lại giống nhau, có khác đi chăng nữa cũng chỉ khác ở phương pháp chỗ lở chỗ bồi mà thôi.

Tôi quen biết trực tiếp khoảng vài chục doanh nghiệp và doanh nhân. Nghe hơi nồi chõ thì còn nhiều hơn nữa. Tôi tin chắc rằng chỉ có hai loại doanh nghiệp như thế thôi: doanh nghiệp kiếm tiền hay doanh nghiệp đế chế. Và cái điểm turning-point để doanh nghiệp kiếm tiền hóa thành doanh nghiệp đế chế đòi hỏi lãnh đạo phải đoạn tuyệt với cái triết lý kinh doanh kiểu kiếm tiền. Tuy có xưng hùng xưng bá có được hay không còn đòi hỏi nhiều yếu tố, nhưng không đoạn tuyệt thì chắc chắn là thua, hoặc cùng lắm là như FPT, một đế chế mà chính người trong cuộc không biết sức mạnh thực sự của mình là gì, ngoài những thứ chung chung như tinh thần sáng tạo, môi trường chuyên nghiệp, thương hiệu hoành tráng. Cái thương hiệu FPT quả thực là cực giá trị, nhưng vẫn chỉ là thương hiệu ao làng.

***

Các dòng sông muốn chảy về đâu?

Tôi xin kể 1 câu chuyện có thật như sau:

Giấc mộng lớn của người Việt Nam là thành công nội địa rồi đi ra biển.
Nhưng ở bên ngoại cuốc có những người lại muốn đến VN để thành công. Một số ít trong đó chắc là có ý nghĩ là thành công ở VN rồi sẽ lại quay về biển. (Nghe giống câu chuyện của nước tăng lực Bò Húc bên Thái quá).

Cách đây mấy năm tôi có quen một nhóm kỹ sư làm hardware design (kiểu như làm mấy con chip của broadcom vậy, nói thế cho dễ hiểu). Đúng tầm tuổi chín. Họ đến VN với một số ý định điên rồ nhưng có lý. Họ muốn sản xuất đồ hitech ở Việt Nam. Nghe đã thấy điên rồi, vì làm sao chiến được với các xưởng sản xuất khổng lồ ở Đài Loan hay Quảng Đông. Nhưng xét cho cùng họ không điên, bởi nếu hàng làm ra mà có thị trường, ắt là sẽ sống được.

Thị trường họ nhìn là ở VN. Lúc đó các đồ phụ kiện digital như tai nghe bluetooth cho mobile ở VN chưa thịnh lắm. Toàn đồ nhập khẩu rất đắt tiền. Nhóm kỹ sư kia có sẵn vài pattern sáng chế, có sẵn design đến tận kiểu dáng, biết cả nhà sản xuất OEM rẻ và tốt. Họ định bắt đầu bằng cách kết hợp với một doanh nghiệp có tiền, có hệ thống phân phối lớn và biết làm marketing. Kiểu như FPT vậy.

Khi sản xuất các đồ phụ kiện digital thành công thì chắc chắn là có tiền, có đội ngũ kỹ thuật và có chút thương hiệu. Lúc đó họ sẽ làm thêm hai dịch vụ nữa. Một là depot center. Hai là sản xuất các thiết bị truy cập và truyền dẫn sử dụng OFDM, OFDM-A.

Lý do là phải làm depot center vì họ thấy chắc chắn là các công ty viễn thông sẽ cần dịch vụ này (để tiết kiệm tiền và đỡ đau đầu). Bù lại họ sẽ có tiền trả trước từ service này và quan trọng hơn là có đội ngũ kỹ thuật am hiểu backbone và access. Từ đây họ sẽ hiểu được trình độ lao động kỹ thuật cao của Việt Nam. Dựa vào đó họ sẽ đào tạo để làm hardware designer, một nghề mà phần khó nhất là con người, phần khó nhì là tiền đầu tư vào lab.

Khi có tiền rồi, có người rồi, họ sẽ làm công nghệ và partnership với một cty viễn thông lớn. Ở thời điểm đấy thì Wimax còn triển vọng lắm, và họ chọn OFDM (tất nhiên là chọn trên project thôi, chứ đã có gì đâu). Lập luận của họ là Việt Nam toàn nông thôn nên sớm hay muộn gì thì wireless broadband cũng cần thiết bị (nếu ko phải wireless thì với nền tảng đấy cũng làm được thiết bị khác). Mà thiết bị để dàn trải thì tốn kém vô cũng nếu đi mua từ vendor ngoài. Ngược lại, nếu sản phẩm đã có “chuột bạch” cây nhà lá vườn thì một phần sẽ rất tốt, phần thứ hai là giá sản xuất sẽ có lợi thế quy mô —> xuất khẩu sản phẩm ra khu vực và … Phi Châu. Tức là thành một mô hình của Huawei hay ZTE.

Câu chuyện này cuối cùng chỉ dừng ở phần ý tưởng. Vì thực sự không có ai ở trong nước (kể cả FPT lúc đó rất cởi mở) cho họ một cơ hội tiếp cận. Khó tiếp cận vì không biết có doanh nghiệp nào ôm mộng bá vương, nếu có thì không biết đến với họ thế nào, nếu đến thì cũng chưa chắc đã nói được câu chuyện cần nói. Venture Capital ở tây thì lúc đó nói Việt Nam sẽ có hàng chục triệu thuê bao mobile và broadband thì chắc nó cũng cười cho thối mũi. Nên giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ.

Không phải vô cớ ngày xưa các đại gia tay to toàn phải nuôi hàng nghìn người tài trong nhà. Hầu hết đám người tài đó đều là phét lác ăn bám. Nhưng mộng bá vương là phải tốn tiền nuôi một đống văn nhân hảo hán lúc nhúc, để lúc cần có ít nhất một chú để  mà dùng. Xét theo tinh thần doanh nghiệp thì các tay đại gia ngày xưa đó mới đúng là những người có entrepreneuship. Và họ biết nuôi để làm gì. Khác với The Beatles, có công ty Venture tiêu tốn bao nhiêu tiền để rồi Paul phải hát:

“You never give me you money
You always give me your funny paper
an in the middle of negotiotation
you breakdown”

***

Châu thổ, phù sa bên lở bên bồi, chỉ có sông là đi ra biển.

***

Xem thêm: Mâm cơm và tính minh bạch trong làm ăn

→ 6 phản hồiChuyên mục: đời
Thẻ:

Carnet 8

Tháng Mười 26, 2009 · 5 phản hồi

Trại Bồ Đề

Đôi khi nắng qua mái hiên làm ta nhớ
- Trịnh Công Sơn –

Hòa bình lập lại, vua trả lại gươm báu, rời trại Bồ Đề về Đông Kinh.

Mười năm nước Việt loạn lạc binh đao, gần hai mươi năm dân Việt bị tàn sát áp bức.

Sau mấy trăm năm độc lập, mới có lúc thời kỳ bị phương bắc đô hộ như vậy. Người tài, sách quý, vật lạ, bị tha về phương bắc cả.

***

Bên kia Nhị Hà có trại Bồ Đề.

Bên này Nhị Hà có thành Đông Quan. Đông Quan là do giặc Minh bỏ chữ Đô của Đông Đô mà thay bằng chữ Quan.

Trại Bồ Đề có hai cây Bồ Đề cao. Vua dựng chòi trên cây hằng ngày nhìn vào thành. Giặc rút một năm vua mới rời Dinh Bồ Đề để vào Đông Kinh.

Vua thiết triều không cấm cửa, dân có thể vào xem. Bên cửa ai cũng thấy Hồ Ly Phu Nhân, hồn ma con gái hóa thành cáo giúp vua tránh giáo quân nhà Minh, nay được vua ghi nhớ.

Vua xuất thân người bản xứ. Tụ quân khởi nghĩa ban đầu toàn người Mường người Thái. Vua mê tín, tin mệnh trời. Vua mưu trí và quyết đoán.

Mấy đời vua cũ về Thăng Long, chỉ vua là dòng đầu tiên thuần đất Việt. Từ thủa Nam Giao Chỉ quay đầu vế Hán, đất Giao Châu chỉ còn lại An Nam, sau thành Đại Việt do có nhà Đinh thuần Việt. Các đời vua sau nhiều dân ngụ cư, đến nhà vua mới là anh hùng bản xứ.

***

Vua xuất thân áo vải. Lúc khó khăn giết voi, giết ngựa, suối hòa rượu nuôi quân.
Vua lúc khởi nghĩa lập trại Bồ Đề, đến trẻ con cũng biết cho ngựa đức ông ăn cỏ.

Vua lập nước Đại Việt năm 1428 , đóng đô ở Thăng Long, đổi thành Đông Kinh.
Cùng năm ấy vua đi thuyền trên hồ Thủy Quân, gọi rùa vàng lên trả gươm báu.

Trại Bồ Đề  vẫn còn địa danh. Hai cây bồ đề cao bằng tháp Báo Thiên  không còn nữa.

Nay bên Hồ Gươm, nơi quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, có một cây Bồ Đề nhỏ, chi chít lá xanh mướt hình trái tim.

Khi thu qua đông về, lá cây thành sắc đỏ.

***

→ 5 phản hồiChuyên mục: Carnet
Thẻ:

Nhật Ký Vàng Anh (tiếp và hết)

Tháng Mười 21, 2009 · 10 phản hồi

Nhật Ký Vàng Anh

Part 1.

Part 2.

Lại nói về Lý Thông, bị dì ghẻ xa thải, buồn quá bỏ làng đi hoang. Đi từ sáng đến đêm, lại đến sáng thì khát nước. Gặp một con suối bèn ngồi xổm xuống định vục nước lên uống thì nhìn thấy một lão Nguyên. Lão Nguyên lảm nhảm nói cả đời trong mỗi mình ta đục rồi lấy nước rửa tai. Nước suối đang trong thành đục, Lý Thông cay lắm định đạp lão già lộn cổ, ai ngờ đạp trượt ngã lăn xuống suối biến thành ông lão đánh cá. Ông lão đánh cá lóp ngóp leo lên bờ vớ vẩn lại vớt được con cá vàng. Cá vàng xin lão thả ra đổi lấy một điều ước. Ông lão ước có cái cần câu cơm,  xoạch phát biến thành Lao Ái. Từ đấy không bao giờ ngồi xổm được nữa.

Cá vàng lộn xuống suối, quẫy mình biến thành nàng tiên cá. Leo lên bờ, quên mặc áo, đúng hôm gió heo may, ho khụ khụ mấy phát. Bác thợ săn nghe thấy ho mới hỏi sao cổ nàng to thế rồi bờm xơm sờ ngực, tiện tay mổ bụng luôn không thèm đợi trả lời. Lấy trong bụng ra được vợ ông lão đánh cá và siêu mẫu quàng khăn đỏ.

Thợ săn gả vợ ông lão đánh cá cho Ái Thông rồi thả siêu mẫu vào rừng. Siêu mẫu đang đi giày cao gót tự nhiên phải trèo đèo đâm mỏi chân. Vào luôn nhà bảy chú lùn làm giấc. Trưa hôm sau thức dậy tháo khăn đỏ  trùm lên đầu thay mũ, ho bảy phát, nhổ bảy bãi nước bọt, dọn cái bảy cái giường rồi ngâm hành với giá đỗ bồi dưỡng bảy chú. Ngâm xong ra đầu hè đứng đợi bảy chú về, trúng gió chết thành hòn Vọng Thất Phu. Đầu vẫn trùm khăn đỏ.

Lại nói về  Ái Thông, chê vợ ông lão đánh cá già, bỏ làng về kinh. Đi qua khu rừng nhỏ thấy có căn nhà nhỏ, trong căn nhà nhó có 7 bát rau, liền ngửa cổ ăn sạch. Ăn xong soi gương hỏi: “Gương kia ngự ở trên tường, nước ta ai chọi trên giường như ta?”. Gương cười khẩy bảo: “Thưa Ái Thông, xưa kia chàng chọi nhất làng, ngày nay hàng xóm nhà chàng chọi hơn”. Nói xong gương vỡ thành ngàn mảnh bay đi khắp thế gian găm vào mắt một số hơi lắm anh.

Anh vua đang ôm Tấm nhảy vòng vòng bỗng bị mảnh gương chui vào mắt, đẩy Tấm ra, thái độ rất buồn. Tấm đang nhiên bị đẩy ra, sững người bỗng ngộ ra một số thứ, liền bế  bế con vào chùa đưa cho Thị Kính, quay người bỏ hoàng cung đi vào núi. Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy. Mãi sau này kháng chiến thành công mới quay về. Lúc đấy cũng đã già. Anh vua mới nể tình vua cũ bố trí gả cho Ái Thông, lúc này có tí chức trong triều.

Đêm tân hôn Ái Thông ngồi bệt trên phản nhìn xuống hạ thể, rồi nhìn ngọn nến cháy run rẩy, buột miệng tòi ra câu thơ: “Giá một phút huy hoàng rồi chợt tắt. Còn hơn nằm le lói suốt trăm năm!”

Tấm nghe câu thơ, tựa khung cửi, thở dài, hóa thành chim vàng anh,  bay đi mất.

→ 10 phản hồiChuyên mục: nhảm
Thẻ: